Trang chủ Nhi Khoa BẠN LÀM GÌ KHI CON BỊ TÉ CHẤN THƯƠNG?

BẠN LÀM GÌ KHI CON BỊ TÉ CHẤN THƯƠNG?

Đăng bởi  lúc

🤔 BẠN LÀM GÌ KHI CON BỊ TÉ?
THEO “LẠNH LÙNG STYLE” HAY “HỌ ĐỔ TÊN THỪA”??
Với con nít, té ngã giai đoạn tập đi rất hay bị ngã và trẻ bị ngã ở tư thế đang đi hay chạy trên mặt đất thường không gây chấn thương đầu nghiêm trọng, là chuyện hàng ngày như cơm bữa. Mọi em bé đều té như nhau. Nhưng cách cha mẹ phản ứng lại rất rất khác nhau.
 
Mình thấy đa số cha mẹ sẽ phản ứng lại theo một trong hai kiểu sau đây.
1️⃣ Kiểu thứ nhất là CHA MẸ HỌ ĐỔ TÊN THỪA. Khi con té ngã họ vội vã lao đến bế thốc con lên và vạch tay vạch chân xem trầy trụa chỗ nào. Thấy đứa bé khóc thì lập tức vỗ bôm bốp lên nền nhà, vừa vỗ vừa hét “Cho chừa này! Làm bé ngã đau này! Rồi rồi, mẹ đánh cái nền nhà rồi, sau này nó không làm con ngã đau nữa, nín đi!”
👉 Theo mình đây là một cách xử lý rất tai hại!!! Bạn nói như vậy thì con chẳng hiểu được lý do vì sao con ngã hết, ví dụ như sàn trơn lại chạy nhanh nên ngã => lần sau con vẫn không chú ý sàn ướt, lại chạy và lại ngã. Thêm nữa lại tập cho con thói xấu đổ thừa, mọi việc xấu xảy đến đều là do người khác, mình chỉ là nạn nhân mà thôi.
 
2️⃣ Kiểu thứ hai là CHA MẸ LẠNH LÙNG STYLE. Hiện nay đây là kiểu mẫu của các bậc phụ huynh, với triết lý là “cha mẹ càng lạnh lùng, con càng mạnh mẽ tự lập”. Với trường hợp con bị té ngã, họ sẽ đứng yên chờ con tự đứng dậy, tự bước tiếp đến chỗ mình. Nếu con khóc thì cha mẹ sẽ nói “Không việc gì phải khóc! Ngã thì đứng lên!”. Nếu ăn vạ không chịu đi tiếp thì cha mẹ sẽ thông báo con cứ nằm đó nếu thích, bố mẹ đi đây; xong đứa con sẽ tự động vừa khóc vừa đuổi theo thôi. Vấn đề được giải quyết!
👉 Mình không phản đối việc cha mẹ chỉ nên là người quan sát và hỗ trợ khi cần, không nên quá dìu dắt nuông chiều trẻ. Nhưng mình vẫn thấy…hơi kì kì nếu cư xử như vậy với con. Mình không thể chịu nổi khi miu vừa khóc vừa chạy đuổi theo mình. Mình cũng không muốn con nghĩ rằng mình quay lưng lại với con, rằng con sẽ bị bỏ lại phía sau nếu cư xử không phải phép!
 
Mình đã từng lúng túng không biết phản ứng ra sao khi con té ngã. Cuối cùng thì đây là cách của mình nè :)) Những khi con bị té, mình sẽ làm các bước như sau:
– TIẾP CẬN: mình sẽ chậm rãi đi đến bên con, ngồi xuống ngang tầm với con. Tuyệt đối không hoảng hốt, không gấp gáp, không ép quá sát đứa trẻ nha! Đứa trẻ sẽ phản ứng theo cách của bạn. Nếu bạn hoảng hốt, tự khắc con cũng hoảng sợ theo. Và khóc oà lên là điều dễ hiểu. Hãy bình tĩnh tiếp cận để con có thời gian nhận thức sau khi bị té đột ngột.
– HỎI CHUYỆN CON: Sau khi ngồi ngang tầm rồi mình sẽ hỏi “Ồ, té rồi! Con tự đứng dậy được không?”. Hãy nhớ cười dịu dàng khi hỏi con, con thấy mẹ cười thì sẽ bình tĩnh hơn. Thường miu sẽ nhìn mình một chút, rồi con chống tay tự đứng dậy.
– KIỂM TRA VẾT THƯƠNG: Sau đó mình sẽ nhìn sơ một vòng xem có trầy trụa gì không.
– TẬP CON CHỈ CHỖ ĐAU: Nếu miu vẫn mếu máo, mình sẽ hỏi con đau chỗ nào? Chỉ mẹ được không? Miu sẽ dùng tay vỗ vỗ hoăc chỉ vào chỗ bị đau. Mình sẽ lặp lại “Con đau ở trán à? Đây là cái trán nè!” => Việc này rèn luyện cho con năng lực phát hiện và trình bày vấn đề (chỉ ra chỗ bị đau). Đồng thời cung cấp vốn từ vựng về cơ thể cho con: tay, chân, bụng, trán…
– THỔI PHÙ LÀ XONG! Khi miu đã chỉ xong chỗ đau (và mình thấy không nghiêm trọng gì), thì mình sẽ xoa xoa chỗ đau và thổi nhẹ lên đó, nói với con rằng “Phù! Mẹ đã thổi cơn đau đi rồi! Con thấy hết đau rồi đúng không?”. Thường con sẽ nhột khi mẹ thổi và sẽ bật cười. Thế là hai mẹ con ôm nhau cười, rồi dắt tay nhau đi tiếp thôi! 😊
– RÚT KINH NGHIỆM: Còn cần thêm một bước cùng con phân tích tại sao lại té như vậy thì lần sau con không lặp lại tai nạn như cũ.
 
Có thể bạn thấy cách của mình hơi uỷ mị hoặc trẻ con, ví như việc thổi cho cơn đau bay đi á :)) Nhưng vì mình có con gái, mình không muốn quá kỉ luật sắt thép với con, bỏ mặc con vừa khóc vừa gượng đứng dậy chạy đuổi theo ba mẹ. Mình thấy rất tội con! Mình mong con sau này lớn lên, có vấp ngã thì tự nhận thức được mình đau ở đâu, biết rồi thì THỔI PHÙ một cái, đứng dậy vui vẻ nhẹ nhõm đi tiếp! ❤️ Là con gái, cần nhất là trái tim vui vẻ nhẹ nhõm. Không cần phải cắn môi gắng gượng, không cần phải khổ sở nén đau.
62325042_2289070564692659_4677925280398966784_n
BS Nguyễn Cát Phương Vũ – Bệnh Viện Nhi Đồng Thành Phố
Mẹ Shin Bút Chì